Ngày mai sẽ không bao giờ tới

Ngày mai sẽ không bao giờ tới

Xin chào, tôi đã quay lại và ăn hại hơn xưa, nhưng cũng sẽ không quên đem đến vài món quà là những bí kíp hay kinh nghiệm học được khi lên núi. Hơn một tháng đã qua và giờ tôi mới sẵn sàng cho bài viết này, một phần vì bận bịu việc cá nhân còn phần lớn hơn thì vẫn là do tôi đợi ngày mai tới. Ngày mai, cái ngày đầy những hứa hẹn, nào là: viết bài để đăng lên Tôi Sống (không thể để anh em đợi mãi được), dọn nhà, cầm giáo trình ra ngâm cứu, hay vài ba cái việc mà từ tuần trước vẫn hứa là ngày mai sẽ làm.

Bạn thấy đấy, kể từ lúc tôi nghĩ “ngày mai mình nhất định sẽ làm” thì cả tháng trời vèo một cái đã qua. Nhiều người thất vọng vì Tôi Sống không ra bài mới, nhiều người nghĩ Tôi Sống đã ra đi, thật thì tôi cũng đã nghĩ như thế. Tôi nghĩ rằng cứ đà này có lẽ mình nên làm gì đó, chẳng hạn như xóa blog Tôi Sống chẳng hạn. Nhưng tôi lại không thể làm vậy, vẫn còn những con người tâm huyết với Tôi Sống như anh Phong Le, như Anh Tuấn như các bạn, tôi đã quyết định đổi nhà cho blog qua Linode và viết bài này ngay lập tức. Và thế là tôi đã xuất hiện.

Ngày mai, sẽ không có ngày mai:

Tôi đã đợi ngày mai đủ lâu rồi để biết rằng nó sẽ không bao giờ tới nếu cứ ngồi một chỗ mà ngẩng cổ lên ngóng. Tôi biết để lôi được bản thân đi làm cái việc mà mình không đủ hứng thú hay khi đang bị cái khác hay ho hơn cám dỗ thì không dễ chút nào. Nhiều lúc tôi băn khoăn, mình có nên dành buổi tối nay cho việc ngồi nghiên cứu giáo trình hay là xem vài bộ phim còn đang nóng sau đó lướt facebook rồi đi ngủ cho khỏe. Vậy là tôi quyết định làm cả 2 cái cùng lúc, vừa đọc sách, vừa xem phim, lướt facebook. Chà chà, có vẻ tôi đang luyện làm việc multitasking thì phải. Cuối cùng, nó chỉ làm cho tôi chả tập trung được vào cái nào, đọc sách thì chữ được chữ không, xem phim thì cũng vậy.

Ngày mai sẽ không bao giờ tới

Ngày mai sẽ không bao giờ tới

Hay nhiều lúc tệ hơn, tôi mặc kệ cho dòng đời xô đẩy, cái gì đến thì sẽ phải đến. Dần dần thì tôi trở nên thụ động và mất đi cái sự nhanh nhạy của mình, chắc là tôi đã để quên cái não của mình đâu mất rồi. Mọi thứ như vậy cứ xảy ra ngày qua ngày, tháng qua tháng, đó là vì tôi cứ mong đợi tôi của ngày mai. Tôi mong hắn ta làm thay tôi cái việc hôm nay tôi chưa làm, đống rác thì đã đầy nhưng tôi vẫn đợi tôi ngày mai đi đổ, nhà cửa đã đầy bụi bặm nhưng tôi vẫn đợi tôi của ngày mai quét, tôi hôm nay tiền đang cháy túi nhưng vẫn mong tôi của ngày mai sẽ nghĩ ra cách kiếm tiền. Còn tôi của hôm nay làm gì à? Cứ vui vẻ hết hôm nay, mai ta sẽ chăm chỉ.

Nhưng cái sự thay đổi không bao giờ diễn ra đột ngột, nó là quá trình của sự lặp đi lặp lại. Tôi không thể trở thành một gã lười tập thể dục chỉ sau 1 ngày nghỉ trong số 100 ngày liên tục đi tập thường xuyên. Tôi cũng không thể là gã tán gái giỏi nếu chỉ 1 năm mới ra bắt chuyện với con gái một lần. Tôi cũng giống nhiều người, hứa ngày mai sẽ làm, nhưng ngày mai sẽ không bao giờ tới, nên tôi thất hứa với tôi hôm nay. Có vẻ tôi vẫn tỉnh táo để nhận ra điều này, nên hi vọng là sẽ không mắc phải nữa. Còn bạn? Bạn vẫn tỉnh táo chứ người anh em?

Hãy thuê bản thân:

Tôi đã từng nghĩ như thế trong những ngày mà tôi lười đến nỗi không muốn nhấc chân ra khỏi giường thì có người gọi nhờ vả. Và thỉnh thoảng nó cũng xảy ra ngay cả trong những việc mà tôi đang phải làm nữa. Có lần tôi phải chuẩn bị một slide thật hoành tráng để chuẩn bị cho buổi thuyết trình đầy cam go, thật ra thì việc này đối với tôi không có khó lắm, nhưng lúc đó tôi lại rất lười nên tôi chỉ muốn đổ quách cho người khác để mình lo vụ thuyết trình thôi. Nhưng ngừng một giây tôi tự hỏi: “Liệu có một người thuê mình làm cái này với giá 1 triệu thì sao nhỉ?“. Chắc chắn tôi sẽ rất hào hứng và bắt tay vào thực hiện một mạch cho đến xong thì thôi ngay.

Vấn đề là, tại sao cùng một vấn đề nhưng lại có thể xảy ra 2 trường phái cảm xúc khác biệt như vậy? Một bên là chán ghét còn một bên thì đầy nhiệt huyết? Đơn giản chỉ nằm ở chỗ “công tắc” đã được bật hay chưa mà thôi.

Ngày mai sẽ không bao giờ tới

Ngày mai sẽ không bao giờ tới

Nếu muốn thử hiệu quả của phương pháp này như thế nào hãy cùng tôi tham gia vào thử thách “mua tiền của mình“:

Hãy ra ngân hàng và rút đủ 5 triệu ăn tiêu cho tháng này, cho vào ví và đóng lại. Chắc chắn là đủ tiền nhé! Sau đó chúng ta sẽ cùng mua tiền của mình. Ngay trong ngày hôm đó, bất kỳ việc gì bạn phải làm thì sẽ được bạn trả lương, nghĩa là bạn vừa là ông chủ vừa là nhân viên. Ví dụ là tôi, trong sáng nay tôi phải hoàn thiện xong cái slide đó, đồng thời chuẩn bị cho phần thuyết trình vào buổi chiều. Tôi sẽ ra giá là 50 ngàn cho slide và 100 ngàn cho việc chuẩn bị tài liệu thuyết trình. Nếu làm xong trong buổi sáng nay, tôi sẽ có 50 ngàn tiền *usable, đủ cho bữa trưa. Nếu hoàn thành xong việc kia nữa, tôi sẽ có 100 ngàn usable cho buổi tối và ngược lại, tôi sẽ phải nhịn đói. Đây là một trò chơi khá thử thách, 5 triệu kia không phải usable nên bạn phải làm việc và ra giá để có được tiền usable để tiêu. Nhưng quan trọng là phải thành thật và nghiêm khắc với bản thân.

*usable: tiền có thể tiêu được.

Tôi nghĩ nó sẽ giúp những anh chàng lười có thêm động lực một chút, nhưng có thể không hiệu quả vì nó đòi hỏi một người phải thực sự nghiêm túc và tôn trọng nguyên tắc. Nên nếu ai muốn chơi thì tham gia, không thì cứ ngồi đó mà xem TV tiếp thôi, không thì lướt facebook cũng được.

Câu chuyện về ông sếp kém nhất quả đất:

Đoạn trích của Ecoblader dịch: http://www.ecoblader.com/2013/03/ong-sep-kem-nhat-qua-dat/

Ta hay than phiền về sếp. Ta thường kêu la khi gặp sếp kém. Ta thường nói: “Nếu tôi mà là sếp thì…”. Nhưng, hãy nghĩ kĩ lại, sếp của bạn chưa chắc là ông sếp kém nhất mà bạn từng gặp phải đâu.

Ông sếp kém nhất quả đất?

Chính là bạn.

Ngay cả dù bạn không làm việc theo kiểu tự mở doanh nghiệp riêng, thì sếp của bạn vẫn chính là bạn. Bạn quản lí nghề nghiệp của mình, ngày làm việc của mình, và trách nhiệm của chính bản thân bạn. Bạn quản lí cách bạn bán dịch vụ của mình, con đường học tập của mình, và ngay cả cách bạn đối xử với chính bản thân bạn.

Kì lạ là, bạn đang làm một ông sếp rất kém.

Ngày mai sẽ không bao giờ tới

Ngày mai sẽ không bao giờ tới

Nếu mà bạn có một ông quản lí mà nói chuyện với bạn theo cách bạn tự nói với mình, bạn sẽ bỏ việc ngay. Nếu bạn mà có một ông sếp lãng phí thời gian như bạn, thì ông này đã bị đuổi cổ từ lâu rồi. Nếu mà một tổ chức phát triển nhân viên kém như cái cách bạn đang phát triển bản thân, thì tổ chức đó chẳng bao lâu nữa sẽ tiêu tùng.

Tôi rất ngạc nhiên khi người ta thường chọn cách thất bại khi họ phải làm việc một mình, hay khi họ đang làm công việc buộc bản thân phải tự quản lí. Đối mặt với sự tự do hành động, người ta lại thường ngần ngại, do dự và cuối cùng thất bại thảm hại.

Ta thường ngạc nhiên khi thấy ai đó tự quản lí bản thân mình thành công. Ta ngạc nhiên khi có người tìm ra cách làm việc ở nhà và nhờ đó tự tặng cho mình một chuyến du lịch kém dài 2 năm liền, tay cầm laptop, vừa làm việc vừa khám phá thế giới. Ta bị sốc khi thấy ai đó tận dụng buổi tối và những ngày cuối tuần để học văn bằng 2 hay khởi nghiệp. Và ta bị choáng khi gặp ai đó có khả năng tự quản lí bản thân mình để đến với niềm vui, cứ như thể chuyện đó là thứ cực kì hiếm hoi và kì lạ vậy.

Vậy còn bạn thì sao?

Bạn có phải một gã như tôi, đang đợi gã ngày mai sẽ làm giúp mình việc của mình hôm nay? Hay tệ hơn, bạn còn chẳng quan tâm ngày mai sẽ ra sao đi chăng nữa? Việc trì hoãn công việc của bản thân sẽ khiến bạn phá bỏ rất nhiều thói quen cũng như nguyên tắc tốt đã từng đặt ra trong quá khứ, có thể bạn không nhận ra nhưng nó đang ngày càng giết dần giết mòn con người trong bạn. Rồi một ngày bạn nhận ra mình đã ngập trong vũng lầy này quá sâu rồi và bạn không thể rút chân mình ra được nữa. Bạn chết trong nỗi tuyệt vọng, cô đơn như câu chuyện về con ếch và nồi nước nóng.

Đừng nghĩ rằng sự chây ì lười nhác của mình sẽ thích nghi được trong cái xã hội mà một giây thôi bạn có thể đã là người thời đồ đá khi so với ai đó bên kia bán cầu rồi. Bạn có thể sống được vui vẻ tới 80 tuổi nếu bây giờ thay đổi bản thân, học hỏi những thứ có ích, từ bỏ thói quen xấu, nói không với ngày mai, hành động ngay lập tức và kết quả sẽ sớm hiện hữu.

Nhưng hãy ghi nhớ điều quan trọng này “Thời gian không trôi đi, nó đang đếm ngược đấy!“.

Thân ái người anh em,

V An.

QUÀ TẶNG MIỄN PHÍ
Nhận trọn bộ lịch tập thể hình chuyên nghiệp, bí kíp chốt hẹn và hàng tá bài viết bí mật 😉
Tất cả thông tin của bạn được bảo mật 100%
32

Leave a Reply

5 bình luận trên "Ngày mai sẽ không bao giờ tới"

avatar
1000
Lọc theo:   mới nhất | cũ nhất